Skip to main content
trending_up Tìm kiếm thịnh hành hôm nay
  • history Thủ tục cấp đổi hộ chiếu online
  • search Lợi ích khi đăng ký tài khoản VNeID cấp 2
  • search Nghị định xử phạt hành chính đất đai
  • search Bảng giá đất 2026 tỉnh thành
Chế độ Trả lời thông minh A.I

Hệ thống AI sẽ trả lời nhanh dựa trên hàng triệu văn bản luật, giải đáp trực tiếp khúc mắc của bạn.

Chỉ thị 470-TTg năm 1959 do Thủ tướng Chính phủ ban hành là một văn bản pháp lý quan trọng trong thời kỳ đầu xây dựng và phát triển kinh tế ở miền Bắc, nhằm chấn chỉnh công tác quản lý tài sản công, đặc biệt là việc sử dụng xe ô tô con tại các cơ quan Nhà nước và đoàn thể. Văn bản hướng tới mục tiêu thực hành tiết kiệm, chống lãng phí và nâng cao hiệu quả sử dụng phương tiện giao thông công vụ trong bối cảnh đất nước còn nhiều khó khăn.

- Mục đích và ý nghĩa của việc ban hành Chỉ thị

  • Thực hành tiết kiệm triệt để: Việc quản lý chặt chẽ việc sử dụng xe ô tô con giúp tiết kiệm ngân sách nhà nước, giảm thiểu tối đa các chi phí không cần thiết liên quan đến xăng dầu, bảo dưỡng và sửa chữa phương tiện.
  • Chống lãng phí và lạm dụng của công: Khắc phục triệt để tình trạng sử dụng xe công vào việc riêng, sử dụng sai mục đích hoặc bố trí xe không đúng tiêu chuẩn, đối tượng quy định.
  • Nâng cao ý thức trách nhiệm: Tăng cường trách nhiệm của thủ trưởng các cơ quan, đơn vị và đội ngũ lái xe trong việc bảo quản, giữ gìn tài sản chung của Nhà nước.

- Phạm vi điều chỉnh và đối tượng áp dụng

  • Đối tượng áp dụng: Toàn bộ các cơ quan hành chính Nhà nước, các đơn vị sự nghiệp, các tổ chức đoàn thể quần chúng và các doanh nghiệp quốc doanh có sử dụng xe ô tô con bằng nguồn ngân sách hoặc vốn nhà nước.
  • Phạm vi điều chỉnh: Quy định về tiêu chuẩn định mức sử dụng xe, quy trình quản lý vận hành, cấp phát xăng dầu, bảo dưỡng kỹ thuật và chế độ trách nhiệm đối với người quản lý cũng như người sử dụng phương tiện.

- Các nguyên tắc quản lý và sử dụng xe ô tô con (Điều 1 đến Điều 4)

  • Nguyên tắc tập trung quản lý: Xe ô tô con phải được quản lý tập trung tại các đầu mối được phân cấp, không phân tán nhỏ lẻ gây lãng phí nhân lực và phương tiện. Việc điều động xe phải tuân thủ đúng thẩm quyền và có lệnh điều xe hợp lệ bằng văn bản.
  • Xác định rõ đối tượng được sử dụng xe: Chỉ thị quy định cụ thể các chức danh, tiêu chuẩn cán bộ được bố trí xe đưa đón hoặc sử dụng xe trong quá trình thực thi công vụ. Các trường hợp không thuộc diện tiêu chuẩn phải tự túc phương tiện hoặc sử dụng phương tiện giao thông công cộng.
  • Chế độ định mức tiêu hao nhiên liệu: Xây dựng và áp dụng nghiêm ngặt định mức tiêu hao xăng dầu cho từng loại xe, từng cung đường cụ thể nhằm ngăn chặn tình trạng thất thoát, gian lận nhiên liệu.
  • Bảo dưỡng và sửa chữa định kỳ: Quy định rõ trách nhiệm của bộ phận kỹ thuật và lái xe trong việc kiểm tra, bảo dưỡng định kỳ nhằm kéo dài tuổi thọ của phương tiện, bảo đảm an toàn tuyệt đối khi vận hành.

- Trách nhiệm thi hành và công tác giám sát

  • Trách nhiệm của Thủ trưởng đơn vị: Người đứng đầu cơ quan, đoàn thể chịu trách nhiệm toàn diện trước Chính phủ nếu để xảy ra tình trạng sử dụng xe sai quy định, lãng phí hoặc thất thoát tài sản tại đơn vị mình quản lý.
  • Vai trò của cơ quan tài chính và thanh tra: Lực lượng thanh tra tài chính có nhiệm vụ thường xuyên kiểm tra, giám sát việc quyết toán chi phí sử dụng xe, kịp thời phát hiện và xử lý nghiêm các hành vi vi phạm kỷ luật tài chính công.

THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ
******

VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
********

Số: 470-TTg

Hà Nội, ngày 29 tháng 12 năm 1959 

 

CHỈ THỊ

VỀ VIỆC SỬ DỤNG VÀ QUẢN LÝ XE Ô-TÔ CON Ở CÁC ĐOÀN THỂ VÀ CƠ QUAN NHÀ NƯỚC

Hiện nay nhu cầu của các ngành và các địa phương về xe ô-tô con làm phương tiện giao thông cho cán bộ đi công tác ngày càng nhiều. Mỗi năm Nhà nước phải bỏ ra một số ngoại tệ rất lớn để nhập xe ở ngoài về trong lúc khả năng tài chính của Nhà nước rất có hạn.

Tình hình đó đòi hỏi mỗi một cơ quan phải đề cao tiết kiệm, quản lý thật chặt chẽ, sử dụng và bảo quản thật tốt số xe con hiện còn, nhằm giảm bớt chi tiêu về hành chính, động viên mọi khả năng tài chính về đẩy mạnh kiến thiết kinh tế và phát triển văn hóa.

Việc quản lý xe ô-tô con của các cơ quan trong mấy năm qua có rất nhiều thiếu sót:

- Về việc phân phối xe, một mặt Thủ tướng phủ và Bộ Tài chính phân phối xe cho các ngành và các địa phương, nhưng mặt khác một số Bộ vẫn trực tiếp phân phối thẳng một số xe về cho các cơ quan ngành dọc ở địa phương.

- Một số ngành tự động mua xe của tư nhân hoặc trực tiếp đặt hàng với Bộ Ngoại thương không báo cáo cho Thủ tướng phủ và Bộ Tài chính biết.

- Ngày 14-4-1959 Thủ tướng phủ có công văn số 1646-TN giao cho Bộ Nội thương kinh doanh xe ô-tô con đồng thời quy định việc phân phối xe phải theo kế hoạch của Bộ Tài chính, nhưng vừa qua Bộ Nội thương đã phân phối xe cho các ngành mà không cho Bộ Tài chính và Thủ tướng phủ biết làm trở ngại nhiều đến kế hoạch phân phối chung.

- Về sử dụng xe ô-tô con thì ngoài những hiện tượng sử dụng bừa bãi không hợp lý, còn có hiện tượng sử dụng xe quá phân tán. Mỗi cơ quan nhỏ giữ riêng một số xe gây lãng phí lớn về công suất xe và về tài xế.

- Một số ngành và địa phương còn tư tưởng cục bộ, muốn giành nhiều xe cho ngành hoặc địa phương mình, không phục tùng kế hoạch điều động xe của Bộ Tài chính.

- Một hiện tượng tư tưởng tương đối phổ biến là nhiều cơ quan muốn dùng xe mới, xe tốt, không muốn dùng xe cũ. Xe hỏng có thể sửa chữa được cũng không chịu sửa chữa để dùng, đòi trả lại cho Nhà nước để xin xe khác.

Để khắc phục những thiếu sót nói trên, Thủ tướng Chính phủ quy định một số nguyên tắc và biện pháp sau đây về việc quản lý xe ô-tô con.

1. Nguyên tắc sử dụng:

Trừ trường hợp dùng xe trong công tác ngoại giao, xe ô-tô con là một phương tiện giao thông dùng đi công tác trong những trường hợp công tác khẩn trương đòi hỏi phải tranh thủ thời gian, nếu để chậm thì lỡ công việc; trong những trường hợp bình thường có thể dùng phương tiện giao thông khác (xe tắc xi, xe lửa…) mà không làm chậm trễ công việc thì nhất thiết không dùng xe ô-tô con của cơ quan.

Ở các cơ quan, trừ số xe dùng riêng cho các thủ trưởng có tiêu chuẩn dùng xe riêng đã quy định thì tất cả các xe khác đều là xe để dùng chung.

Nói chung, không chia xe phân tán, cho từng cơ quan nhỏ một mà các Bộ hoặc các Ủy ban Hành chính địa phương sẽ tập trung vào một nơi nhất định để dùng chung cho tất cả các Vụ, Cục, Viện, Sở, v.v… thuộc Bộ hoặc cho tất cả các Khu, Sở, Ty ở địa phương. Trường hợp cá biện có cơ quan ở xa hoặc có lý do đặc biệt thì Bộ hoặc Ủy ban Hành chính địa phương sẽ xét mà phân phối riêng cho cơ quan đó một số xe nhất định.

2. Trách nhiệm quản lý xe ô-tô con:

- Các Bộ chịu trách nhiệm quản lý toàn bộ số xe ô-tô của Bộ mình (kể cả xe ô-tô con ở các xí nghiệp do Bộ quản lý) định ra chế độ quản lý xe ở Bộ mình, đề xuất yêu cầu xe ô-tô của Bộ mình gửi cho Bộ Nội thương và Bộ Tài chính để tổng hợp lập kế hoạch phân phối chung.

- Văn phòng Thủ tướng phủ chịu trách nhiệm quản lý toàn bộ số xe ô-tô con của Văn phòng Thủ tướng phủ và các cơ quan trực thuộc.

- Các Ủy ban Hành chính các địa phương chịu trách nhiệm quản lý toàn bộ số xe ô-tô con dùng ở địa phương, lập yêu cầu xe ô-tô con địa phương mình gửi cho Bộ Nội thương và Bộ Tài chính để lập kế hoạch phân phối chung.

- Bộ Nội thương cùng với Bộ Tài chính có trách nhiệm tổng hợp yêu cầu xe ô-tô con của tất cả các Bộ, các cơ quan, đoàn thể và của tất cả các địa phương; căn cứ vào khả năng xe hiện có trong nước và xe có thể nhập về để lập kế hoạch phân phối chung hàng năm trình Thủ tướng Chính phủ duyệt y.

Ngoài kế hoạch hàng năm ra, mỗi lần có đợt xe mới về thì Bộ Nội thương và Bộ Tài chính cần lập kế hoạch phân phối trình Thủ tướng Chính phủ duyệt y.

- Bộ Ngoại thương không trực tiếp nhận đơn đặt hành riêng về xe ô-tô con của các Bộ (trong đó có cả Bộ Ngoại thương) và các cơ quan, mà chỉ nhận đơn đặt hàng chung của Bộ Nội thương đã được Thủ tướng Chính phủ duyệt y.

- Các Bộ và các đoàn thể ở trung ương không được phân phối thẳng xe cho các cơ quan ngành dọc của mình ở địa phương (cơ quan địa phương do Ủy ban Hành chính địa phương quản lý).

3. Nguyên tắc phân phối một số mốt-cô-vít kiểu mới mà Bộ Nội thương đã tạm phân phối cho các cơ quan trong khi chưa có kế hoạch của Bộ Tài chính và chưa được Thủ tướng Chính phủ duyệt y, nay phải phân phối lại số xe ấy một cách hợp lý. Thủ tướng Chính phủ quyết định phân phối số xe này cho những vị có tiêu chuẩn dùng xe riêng. Đối với yêu cầu xe dùng chung của các ngành thì sẽ căn cứ vào yêu cầu và khả năng của Nhà nước mà cấp thêm các loại xe mốt-cô-vít loại cũ hoặc loại xe tương tự. Thủ tướng phủ sẽ có chỉ thị cụ thể cho từng cơ quan một về việc phân phối này.

Vấn đề quản lý xe ô-tô con để tiết kiệm tài sản của Nhà nước là một vấn đề quan trọng, Thủ tướng Chính phủ yêu cầu các Bộ, các ngành, các Ủy ban Hành chính các địa phương nghiên cứu kỹ chỉ thị này, định kế hoạch thi hành và báo cáo cho Thủ tướng phủ biết tình hình thực hiện trong tháng 01 năm 1960.

 

 

KT. THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ
PHÓ THỦ TƯỚNG
 
 

 
Phạm Hùng

 

account_tree

Lược đồ văn bản đang được cập nhật.

verified HIỆU LỰC VĂN BẢN

Chỉ thị 470-TTg năm 1959 về sử dụng và quản lý xe ô-tô con ở các đoàn thể và cơ quan Nhà nước do Thủ Tướng Chính Phủ ban hành.

Số hiệu: 470-TTg
Loại văn bản: Chỉ thị
Ngày ban hành: 29/12/1959
Nơi ban hành: Thủ tướng Chính phủ
Người ký: Phạm Hùng
Ngày công báo: 31/12/1959
Số công báo: Số 51
Ngày hiệu lực: 13/01/1960
Tình trạng: Chưa xác định
Lĩnh vực: Tài chính nhà nước
auto_awesome Hỏi Đáp AI (Demo)
Online
👋 Xin chào! Tôi là Trợ lý AI Pháp Luật. Bạn cần giải đáp hoặc tóm tắt điều khoản nào trong Chỉ thị 470-TTg năm 1959 về sử dụng và quản l...?
✨ 3 điểm chính 📅 Ngày hiệu lực ✍️ Người ký