Skip to main content
trending_up Tìm kiếm thịnh hành hôm nay
  • history Nghị định 100 phạt nồng độ cồn đường bộ
  • search Quy định tách thửa đất nông nghiệp
  • search Luật kinh doanh bất động sản sửa đổi
  • search Phạt nguội vi phạm giao thông tra cứu ở đâu
Chế độ Trả lời thông minh A.I

Hệ thống AI sẽ trả lời nhanh dựa trên hàng triệu văn bản luật, giải đáp trực tiếp khúc mắc của bạn.

Nghị quyết số 05-CP được Chính phủ ban hành ngày 29 tháng 01 năm 1993 nhằm mục tiêu ngăn chặn, hạn chế và tiến tới xóa bỏ tệ nạn mại dâm, bảo vệ thuần phong mỹ tục, sức khỏe nhân dân, giữ gìn trật tự an toàn xã hội và phòng chống sự lây lan của đại dịch HIV/AIDS. Văn bản áp dụng trên phạm vi toàn quốc, hướng tới các cơ quan nhà nước, tổ chức xã hội, lực lượng vũ trang và mọi công dân trong việc tham gia phòng, chống tệ nạn mại dâm, đồng thời tập trung xử lý nghiêm các đối tượng chủ mưu, môi giới, chứa chấp và người thực hiện hành vi mua, bán dâm. Chủ trương và biện pháp đấu tranh phòng, chống tệ nạn mại dâm
  • Xác định tệ nạn mại dâm là một tệ nạn xã hội nguy hại, làm suy đồi đạo đức, lối sống, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe giống nòi và là con đường lây truyền nhanh chóng của đại dịch HIV/AIDS.
  • Kiên quyết đấu tranh, triệt phá các ổ nhóm, đường dây hoạt động mại dâm, đặc biệt là các đối tượng chủ mưu, môi giới, chứa chấp mại dâm.
  • Kết hợp chặt chẽ giữa biện pháp hành chính, giáo dục thuyết phục với biện pháp pháp luật nghiêm khắc để răn đe và ngăn chặn hiệu quả.
Xử lý đối với các đối tượng vi phạm
  • Đối với người chứa chấp, môi giới, dẫn dắt mại dâm: Phải bị truy cứu trách nhiệm hình sự nghiêm khắc theo quy định của Bộ luật Hình sự. Các cơ sở kinh doanh dịch vụ như khách sạn, nhà hàng, nhà nghỉ nếu để xảy ra hoạt động mại dâm sẽ bị thu hồi giấy phép kinh doanh và xử lý nghiêm chủ cơ sở.
  • Đối với người bán dâm: Thực hiện việc tập trung vào các cơ sở giáo dục, chữa bệnh và dạy nghề (trung tâm giáo dục lao động xã hội) để giáo dục nhân cách, chữa bệnh lây truyền qua đường tình dục và tổ chức dạy nghề, tạo việc làm giúp họ tái hòa nhập cộng đồng.
  • Đối với người mua dâm: Tùy theo tính chất, mức độ vi phạm để xử lý hành chính, thông báo về cơ quan, đơn vị công tác hoặc nơi cư trú để giáo dục, kiểm điểm công khai. Trường hợp mua dâm người chưa thành niên phải bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Phân công trách nhiệm của các Bộ, ngành và địa phương
  • Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội: Chủ trì, phối hợp với các cơ quan liên quan xây dựng các trung tâm chữa bệnh, giáo dục và dạy nghề cho người bán dâm; hướng dẫn công tác quản lý, giáo dục và tổ chức lao động sản xuất tại các cơ sở này.
  • Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an): Chỉ đạo các lực lượng công an mở các đợt cao điểm tấn công, triệt phá các đường dây, ổ nhóm mại dâm; quản lý chặt chẽ các cơ sở lưu trú, dịch vụ nhạy cảm.
  • Bộ Y tế: Chịu trách nhiệm hướng dẫn phác đồ điều trị các bệnh lây truyền qua đường tình dục, HIV/AIDS cho các đối tượng tại trung tâm và cộng đồng.
  • Bộ Văn hóa - Thông tin: Tăng cường công tác tuyên truyền, giáo dục nếp sống lành mạnh; kiểm soát chặt chẽ các hoạt động văn hóa, dịch vụ karaoke, vũ trường nhằm ngăn chặn việc lợi dụng để hoạt động mại dâm.
  • Ủy ban nhân dân các cấp: Chịu trách nhiệm toàn diện về tình hình tệ nạn mại dâm trên địa bàn quản lý; thành lập Ban chỉ đạo phòng, chống tệ nạn xã hội để điều hành thống nhất.
Hiệu lực thi hành

Nghị quyết số 05-CP có hiệu lực thi hành kể từ ngày ký ban hành (ngày 29 tháng 01 năm 1993). Các quy định trước đây trái với Nghị quyết này đều bãi bỏ.

CHÍNH PHỦ
********

CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
********

Số: 5-CP

Hà Nội, ngày 29 tháng 1 năm 1993

NGHỊ QUYẾT

CỦA CHÍNH PHỦ SỐ 5-CP NGÀY 29-1-1993 VỀ NGĂN CHẶN VÀ CHỐNG TỆ NẠN MẠI DÂM

Mại dâm là một tệ nạn xã hội. ở nước ta, nhiều năm sau ngày giải phóng miền Bắc và miền Nam, tệ nạn này đã căn bản được xoá bỏ, nhưng mấy năm gần đây phát triển trở lại làm sói mòn đạo đức, thuần phong mỹ tục của dân tộc, ảnh hưởng xấu tới đời sống văn hoá xã hội, trật tự trị an và hơn nữa, còn có thể gây phổ biến căn bệnh SIDA và nhiều hậu quả nghiêm trọng đến nòi giống. Tệ nạn này đang gây lo lắng và bất bình trong nhân dân.

Có tình hình này là do một bộ phận dân cư chưa được giáo dục đầy đủ nếp sống lành mạnh đã chạy theo lối sống sa đoạ, hưởng lạc; công tác quản lý Nhà nước về mặt xã hội từ Trung ương đến địa phương bị buông lỏng, việc xử phạt tệ nạn mại dâm theo Pháp luật chưa được nghiêm túc.

Nhằm từng bước đẩy lùi, xoá bỏ tệ nạn mại dâm, làm lành mạnh đời sống xã hội, Chính phủ quyết định những chủ trương và biện pháp sau:

1. Kiên quyết xoá bỏ tệ nạn mại dâm (kể cả mua dâm, bán dâm) dưới bất kỳ hình thức nào. Đây là một công việc hết sức phức tạp và khó khăn, là trách nhiệm của cơ quan quản lý Nhà nước các cấp, các ngành, các đoàn thể, các tổ chức xã hội và của toàn dân.

Trước mắt cần có biện pháp ngăn chặn ngay và xoá bỏ nạn mại dâm, trọng tâm là ở các thành phố lớn, các trung tâm công nghiệp và du lịch.

Sử dụng tổng hợp các biện pháp tuyên truyền giáo dục và các biện pháp hành chính, xử phạt theo pháp luật; tổ chức chữa trị bệnh, đồng thời tổ chức dạy nghề, tạo việc làm thích hợp cho số người mại dâm do hoàn cảnh kinh tế khó khăn.

2. Tuyên truyền phổ biến rộng rãi về tác hại của tệ nạn mua dâm, bán dâm gắn với thảm hoạ SIDA để mọi người có nhận thức rõ, nhất thiết phải loại trừ tệ nạn mại dâm khỏi đời sống xã hội. Giáo dục lối sống lành mạnh, giữ gìn truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc trong nhân dân, nhất là thanh thiếu niên.

3. Xây dựng chương trình liên ngành phòng chống tệ nạn mại dâm. Nội dung chính của chương trình là:

a) Điều tra phân loại người mại dâm. Đối với số người thường xuyên mại dâm, cần tập trung bắt buộc để chữa bệnh, giáo dục, dạy nghề, tạo công việc làm ở từng địa bàn dân cư.

Hàng năm, Ngân sách Nhà nước dành kinh phí cần thiết cho chương trình này. Từ đầu năm 1993, Bộ lao động - Thương binh và xã hội bàn với Bộ Tài chính trích ngay một phần kinh phí bảo đảm xã hội cho chương trình này.

b) Xử phạt thật nghiêm người chứa chấp dụ dỗ, dẫn mối gái mại dâm dưới mọi hình thức ở mọi nơi như khách sạn nhà nghỉ, nhà hàng, vũ trường... theo luật hình sự. Nếu là cơ sở tư nhân hoặc các hình thức khác ngoài quốc doanh phải thu hồi giấy phép kinh doanh và truy tố người chủ theo Luật Hình sự. Nếu là cơ sở quốc doanh thì người trực tiếp quản lý cơ sở cũng phải bị truy tố theo Luật hình sự; cấp trên trực tiếp phụ trách phải bị kỷ luật hành chính.

c) Đối với người đi mua dâm nếu là công chức Nhà nước, bất kỳ cán bộ cấp nào, phải lập biên bản vi phạm, thông báo về cơ quan quản lý, xử lý nghiêm khắc về kỷ luật hành chính và có thể đưa tin công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng để giáo dục chung. Nếu là người không phải là công chức thì lập biên bản đưa về chính quyền địa phương và buộc phải cam kết không tái phạm.

4. Trách nhiệm của chính quyền các cấp và các Bộ, ngành có liên quan:

- Chủ tịch Uỷ ban nhân dân các cấp, nhất là phường, xã, phải nắm chắc tình hình mại dâm ở địa bàn mình của mình, từng thời gian có kế hoạch ngăn chặn và chống mại dâm trong phạm vi địa phương. Trước mắt thực hiện ngay các biện pháp xoá bỏ các ổ mại dâm dưới mọi hình thức, nghiêm trị bọn chủ chứa và các kẻ tiếp tay.

- Bộ Nội vụ tăng cường công tác kiểm tra các tụ điểm khách sạn, nhà hàng, nhà nghỉ... có dấu hiệu hoạt động mại dâm. Tập trung người mại dâm vào các cơ sở xã hội để giáo dục, chữa bệnh, dạy nghề.

- Bộ y tế có trách nhiệm tổ chức chữa các bệnh xã hội cho chị em mại dâm bị bệnh tại cơ sở y tế xã hội, tư nhân hoặc tại gia đình.

Tổng cục Du lịch có trách nhiệm tăng cường kiểm ta các cơ sở thuộc thuộc Tổng cục quản lý; đơn vị nào để xảy ra mại dâm thì người trực tiếp quản lý đơn vị đó phải chịu xử phạt theo Luật Hình sự.

- Bộ tư Pháp cùng các ngành liên quan có trách nhiệm nghiên cứu, bổ sung, sửa đổi các bộ luật về xét xử các tệ nạn mại dâm, sớm trình Chính phủ để trình Quốc hội thông qua.

- Bộ giáo dục và đào tạo, Bộ Văn hoá thông tin phối hợp nghiên cứu đưa vào giáo dục trong nhà trường và toàn xã hội các kiến thức cần thiết về tác hại của nạn mại dâm, tuyên truyền, vận động lối sống lành mạnh, có văn hoá, động viên các tầng lớp nhân dân đấu tranh ngăn chặn và xoá bỏ tệ nạn này.

Bộ lao động - Thương binh và xã hội có trách nhiệm chủ trì chỉ đạo thực hiện liên ngành; gắn việc thực hiện chương trình này với chương trình xúc tiến việc làm, chương trình xoá đói nghèo. Trước mắt, cần xây dựng một số trung tâm giáo dục, chữa bệnh, dạy nghề, tạo việc làm cho số chị em này; lập một số dự án tạo việc làm về may, dệt, đan, thêu và việc làm tại các vùng kinh tế mới (chú trọng dự án Tân hiệp, thành phố Hồ Chí Minh; dự án Sóc Sơn Ba Vì thành phố Hà Nội).

- Đề nghị Mặt trận tổ quốc Việt Nam, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, Hội nông dân Việt Nam, Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh và các tổ chức xã hội khác vận động giáo dục đoàn viên, hội viên đấu tranh chống tệ nạn mại dâm và tham gia vào các chương trình ngăn chặn và xoá bỏ tệ nạn này.

Bộ trưởng các Bộ, các cơ quan ngang Bộ, Thủ trưởng các cơ quan thuộc Chính phủ, Chủ tịch uỷ ban nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương chịu trách nhiệm thi hành Nghị quyết này.

Võ Văn Kiệt

(Đã ký)

verified HIỆU LỰC VĂN BẢN

Nghị quyết số 5-CP về ngăn chặn và chống tệ nạn mại dâm do Chính phủ ban hành

Số hiệu: 5-CP
Loại văn bản: Nghị quyết
Ngày ban hành: 29/01/1993
Nơi ban hành: Chính phủ
Người ký: Võ Văn Kiệt
Ngày công báo: 28/02/1993
Số công báo: Số 4
Ngày hiệu lực: 13/02/1993
Tình trạng: Chưa xác định
Lĩnh vực: Văn hóa - Xã hội
auto_awesome Hỏi Đáp AI (Demo)
Online
👋 Xin chào! Tôi là Trợ lý AI Pháp Luật. Bạn cần giải đáp hoặc tóm tắt điều khoản nào trong Nghị quyết số 5-CP về ngăn chặn và chống tệ n...?
✨ 3 điểm chính 📅 Ngày hiệu lực ✍️ Người ký