Skip to main content
trending_up Tìm kiếm thịnh hành hôm nay
  • history Thuế thu nhập cá nhân khi bán nhà đất
  • search Thủ tục đăng ký tạm trú tạm vắng online
  • search Mẫu hợp đồng đặt cọc mua bán đất chuẩn
  • search Phạt nguội vi phạm giao thông tra cứu ở đâu
Chế độ Trả lời thông minh A.I

Hệ thống AI sẽ trả lời nhanh dựa trên hàng triệu văn bản luật, giải đáp trực tiếp khúc mắc của bạn.

toc Mục lục

Pháp lệnh phòng, chống nhiễm vi rút gây ra hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải ở người (HIV/AIDS) năm 1995 được ban hành bởi Ủy ban Thường vụ Quốc hội và do Chủ tịch Quốc hội Nông Đức Mạnh ký thực hiện, có hiệu lực thi hành từ ngày 01 tháng 08 năm 1995. Đây là văn bản pháp lý quan trọng đặt nền móng cho hệ thống các biện pháp phòng ngừa, kiểm soát lây nhiễm HIV/AIDS, bảo vệ sức khỏe nhân dân và bảo đảm an sinh xã hội tại Việt Nam.

Phạm vi điều chỉnh và đối tượng áp dụng

Pháp lệnh quy định về các biện pháp thông tin, giáo dục, truyền thông; các biện pháp chuyên môn kỹ thuật y tế nhằm phòng ngừa lây nhiễm; việc xét nghiệm, giữ bí mật thông tin; chăm sóc, điều trị người bệnh; và công tác quản lý nhà nước về phòng, chống HIV/AIDS. Đối tượng áp dụng bao gồm các cơ quan nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các tổ chức thành viên, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân, mọi công dân Việt Nam, cùng các tổ chức và cá nhân nước ngoài đang cư trú, hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam.

Các nội dung chính sách cốt lõi của Pháp lệnh

1. Nguyên tắc chung và quyền lợi của người nhiễm HIV/AIDS

  • Phòng, chống nhiễm HIV/AIDS được xác định là trách nhiệm của mỗi cá nhân, từng gia đình và toàn thể xã hội. Nhà nước đóng vai trò chủ đạo trong việc ban hành chính sách và biện pháp kịp thời để bảo đảm hiệu quả phòng, chống dịch.
  • Người nhiễm HIV/AIDS không bị phân biệt đối xử trong đời sống, học tập và làm việc, nhưng có nghĩa vụ thực hiện nghiêm ngặt các biện pháp phòng, chống lây truyền bệnh để bảo vệ sức khỏe cộng đồng.
  • Nhà nước Việt Nam thực hiện chính sách khuyến khích, tạo điều kiện cho các tổ chức, cá nhân trong nước và nước ngoài hợp tác, hỗ trợ dưới mọi hình thức trong công tác phòng, chống HIV/AIDS.

2. Công tác thông tin, giáo dục và truyền thông

  • Thông tin, giáo dục và truyền thông được coi là biện pháp chủ yếu để nâng cao nhận thức. Các cơ quan thông tin đại chúng và tổ chức xã hội có trách nhiệm chủ động tham gia tuyên truyền kiến thức phòng tránh lây nhiễm.
  • Nội dung giáo dục phòng, chống HIV/AIDS phải được đưa vào chương trình giảng dạy của các trường học với nội dung, phương pháp phù hợp với từng cấp học, lứa tuổi, giới tính và phong tục tập quán của các dân tộc.
  • Gia đình có trách nhiệm giáo dục các thành viên chủ động phòng ngừa lây nhiễm qua đường tình dục, tiêm chích; đồng thời phối hợp với cộng đồng chăm sóc, động viên tinh thần để người nhiễm HIV/AIDS sống hòa nhập.

3. Biện pháp phòng ngừa lây nhiễm và trách nhiệm chuyên môn y tế

  • Mọi cá nhân có trách nhiệm chủ động phòng ngừa lây truyền HIV/AIDS. Nghiêm cấm các hành vi mua dâm, bán dâm, tiêm chích ma túy và các hành vi cố ý làm lây truyền vi rút khác.
  • Thầy thuốc và nhân viên y tế tại các cơ sở khám chữa bệnh, dịch vụ thẩm mỹ hoặc các dịch vụ có nguy cơ lây nhiễm khác phải tuân thủ nghiêm ngặt các quy định chuyên môn, quy trình kỹ thuật và vệ sinh dịch tễ.
  • Bắt buộc phải thực hiện xét nghiệm HIV đối với tất cả các trường hợp cho máu, tinh dịch, mô hoặc bộ phận cơ thể người. Nghiêm cấm việc truyền máu, chế phẩm máu, tinh dịch hoặc cấy ghép mô, bộ phận cơ thể của người nhiễm HIV cho người khác.
  • Chất thải y tế liên quan đến người nhiễm HIV/AIDS phải được xử lý nghiêm ngặt theo quy định chuyên môn của Bộ Y tế.

4. Quy định về xét nghiệm và bảo mật thông tin

  • Cơ sở y tế có trách nhiệm thực hiện xét nghiệm tự nguyện cho người dân và xét nghiệm đối với người có nguy cơ cao khi có yêu cầu hoặc khi tổ chức khám sức khỏe định kỳ.
  • Cán bộ xét nghiệm và cơ sở y tế có trách nhiệm giữ bí mật tuyệt đối về tên, tuổi, địa chỉ của người đến xét nghiệm phát hiện HIV/AIDS.
  • Chỉ người có trách nhiệm tại cơ sở y tế mới được quyền thông báo kết quả xét nghiệm cho vợ hoặc chồng, người thân trong gia đình của người bệnh, hoặc cơ quan, tổ chức trực tiếp chăm sóc sức khỏe cho họ.
  • Nghiêm cấm việc đưa tin công khai về tên, tuổi, địa chỉ, hình ảnh của người nhiễm HIV/AIDS trên các phương tiện truyền thông khi chưa được sự đồng ý của người đó.
  • Người nước ngoài nhiễm HIV/AIDS khi nhập cảnh vào Việt Nam có nghĩa vụ phải khai báo y tế theo quy định của Chính phủ.

5. Chăm sóc, điều trị và chế độ chính sách nghề nghiệp

  • Nhân viên y tế có trách nhiệm tiếp nhận, điều trị các bệnh nhiễm trùng cơ hội cho người nhiễm HIV/AIDS theo đúng chuyên khoa, nghiêm cấm hành vi từ chối chữa bệnh cho bệnh nhân.
  • Nhà nước quy định chế độ bảo hiểm rủi ro nghề nghiệp ngay từ đầu đối với người trực tiếp quản lý, chăm sóc và điều trị cho người nhiễm HIV/AIDS tại các cơ sở y tế và cơ sở xã hội.
  • Người nhiễm HIV/AIDS không được làm việc trong một số ngành nghề dễ lây truyền theo danh mục do Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội phối hợp với Bộ Y tế quy định.
  • Vợ hoặc chồng nếu biết mình bị nhiễm HIV/AIDS phải chủ động thông báo cho nhau; trường hợp không thông báo, cơ sở y tế có trách nhiệm thực hiện việc thông báo này.
  • Nghiêm cấm người nhiễm HIV/AIDS cố ý truyền bệnh cho người khác. Đồng thời, nghiêm cấm hành vi vu khống, đưa tin bịa đặt về việc nhiễm HIV/AIDS đối với người không bị nhiễm nhằm xúc phạm danh dự, nhân phẩm của họ.

6. Quản lý nhà nước về phòng, chống HIV/AIDS

  • Chính phủ thống nhất quản lý nhà nước về công tác phòng, chống nhiễm HIV/AIDS trên phạm vi cả nước. Ủy ban quốc gia phòng, chống AIDS do Thủ tướng Chính phủ thành lập để chỉ đạo, triển khai công tác liên ngành.
  • Bộ Y tế thực hiện chức năng quản lý nhà nước chuyên ngành trong lĩnh vực y tế. Các Bộ, ngành khác và Ủy ban nhân dân các cấp thực hiện quản lý và triển khai công tác phòng, chống dịch trong phạm vi nhiệm vụ, quyền hạn và địa bàn của mình.

Khen thưởng và xử lý vi phạm

Tổ chức, cá nhân có thành tích xuất sắc trong công tác phòng, chống HIV/AIDS được khen thưởng theo quy định của Nhà nước. Ngược lại, người nào vi phạm các quy định của Pháp lệnh này thì tùy theo tính chất, mức độ vi phạm sẽ bị xử lý kỷ luật, xử phạt hành chính hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự; nếu gây thiệt hại phải bồi thường theo quy định. Tổ chức, cá nhân nước ngoài vi phạm tại Việt Nam cũng sẽ bị xử lý theo pháp luật Việt Nam, trừ trường hợp Điều ước quốc tế mà Việt Nam ký kết hoặc tham gia có quy định khác.

Hiệu lực thi hành

Pháp lệnh phòng, chống nhiễm vi rút gây ra hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải ở người (HIV/AIDS) năm 1995 có hiệu lực thi hành kể từ ngày 01 tháng 08 năm 1995. Tất cả các quy định trước đây trái với Pháp lệnh này đều bị bãi bỏ.

UỶ BAN THƯỜNG VỤ QUỐC HỘI
********

CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
********

Số: 40-L/CTN

Hà Nội, ngày 12 tháng 6 năm 1995

LỆNH

CỦA CHỦ TỊCH NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM SỐ 40 L/CTN NGÀY 12 THÁNG 6 NĂM 1995

CHỦ TỊCH NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Căn cứ vào Điều 103 và Điều 106 của Hiến pháp nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992;
Căn cứ vào Điều 78 của Luật Tổ chức Quốc hội;


NAY CÔNG BỐ


Pháp lệnh Phòng, chống nhiễm vi rút gây ra hội chứng Suy giảm miễn dịch mắc phải ở người (HIV/AIDS) đã được Uỷ ban Thường vụ Quốc hội nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam khoá IX thông qua ngày 31 tháng 5 năm 1995.

PHÁP LỆNH

PHÒNG, CHỐNG NHIỄM VI RÚT GÂY RA HỘI CHỨNG SUY GIẢM MIỄN DỊCH MẮC PHẢI Ở NGƯỜI (HIV/AIDS

HIV/AIDS là đại dịch nguy hiểm của thế kỷ, là mối hiểm hoạ đối với sức khoẻ, tính mạng của con người và tương lai nòi giống của các dân tộc, tác động nghiêm trọng đến kinh tế - xã hội của mỗi quốc gia;
Để ngăn ngừa và phòng, chống nhiễm HIV/AIDS, bảo vệ sức khoẻ nhân dân và bảo tồn nòi giống;
Căn cứ vào Điều 91 của Hiến pháp nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992;
Căn cứ vào Luật bảo vệ sức khoẻ nhân dân;
Căn cứ vào Nghị quyết Quốc hội khoá IX, kỳ họp thứ 6 về công tác xây dựng pháp luật năm 1995;
Pháp lệnh này quy định về phòng, chống nhiễm HIV/AIDS.

Chương 1:

NHỮNG QUY ĐỊNH CHUNG

Điều 1

Phòng, chống nhiễm HIV/AIDS là trách nhiệm của mỗi người, của mỗi gia đình và của toàn xã hội.

Nhà nước có chính sách và biện pháp kịp thời để bảo đảm việc phòng, chống nhiễm HIV/AIDS có hiệu quả.

Điều 2

Trong Pháp lệnh này, các thuật ngữ dưới đây được hiểu như sau:

1- HIV là loại vi rút gây ra hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải ở người. HIV có thể lây truyền qua quan hệ tình dục, qua đường máu hoặc truyền từ mẹ sang con trong thời kỳ mang thai, sinh đẻ và cho con bú.

2- AIDS là giai đoạn cuối của quá trình nhiễm HIV gây tổn thương hệ thống miễn dịch làm cho cơ thể không còn khả năng chống lại các tác nhân gây bệnh và dẫn đến chết người.

3- Nhiễm trùng cơ hội là những nhiễm trùng xảy ra nhân cơ hội cơ thể bị suy giảm miễn dịch do bị nhiễm HIV.

Điều 3

Cơ quan Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc và các tổ chức thành viên, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân và mọi công dân, tổ chức và cá nhân nước ngoài tại Việt Nam thực hiện việc phòng, chống nhiễm HIV/AIDS theo quy định của pháp luật.

Điều 4

Người nhiễm HIV/AIDS không bị phân biệt đối xử nhưng phải thực hiện các biện pháp phòng, chống lây truyền bệnh để bảo vệ sức khoẻ cộng đồng theo quy định của pháp luật.

Điều 5

Chính phủ thống nhất quản lý công tác phòng, chống nhiễm HIV/AIDS.

Các cơ quan Nhà nước phối hợp với Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các tổ chức thành viên, các tổ chức xã hội tuyên truyền, vận động, giáo dục nhân dân phòng, chống nhiễm HIV/AIDS.

Điều 6

Nhà nước Việt Nam có chính sách khuyến khích tổ chức, cá nhân trong nước, tổ chức, cá nhân nước ngoài hợp tác, giúp đỡ dưới mọi hình thức trong công tác phòng, chống nhiễm HIV/AIDS.

Chương 2:

NHỮNG BIỆN PHÁP PHÒNG, CHỐNG NHIỄM HIV/AIDS

Điều 7

Thông tin, giáo dục, truyền thông là biện pháp chủ yếu để mọi người hiểu và thực hiện các biện pháp phòng trách lây truyền HIV/AIDS. Các cơ quan thông tin đại chúng và các tổ chức xã hội có trách nhiệm tham gia vào công tác phòng, chống nhiễm HIV/AIDS.

Điều 8

Giáo dục phòng, chống nhiễm HIV/AIDS phải được đưa vào các trường học với nội dung phù hợp từng loại hình trường học, phù hợp trình độ, lứa tuổi, giới tính và phong tục, tập quán của các dân tộc.

Điều 9

1- Các cơ quan Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc và các tổ chức thành viên, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội có trách nhiệm tuyên truyền, giáo dục cán bộ, nhân dân kiến thức về phòng, chống nhiễm HIV/AIDS.

2- Chính quyền các cấp, Mặt trận Tổ quốc và các tổ chức thành viên, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân có trách nhiệm thực hiện các biện pháp phòng, chống nhiễm HIV/AIDS tại cộng đồng, bao gồm:

a) Vận động, giáo dục những người có nguy cơ lây truyền thực hiện các biện pháp phòng, chống lây nhiễm HIV/AIDS;

b) Tuyên truyền, giáo dục cho mọi người hiểu biết về phòng, chống nhiễm HIV/AIDS;

c) Tổ chức, vận động việc chăm sóc sức khoẻ, tinh thần cho người bị nhiễm HIV/AIDS;

d) Nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ cho những người tình nguyện tham gia công tác phòng, chống nhiễm HIV/AIDS.

Điều 10

Mọi người có trách nhiệm thực hiện các biện pháp phòng, chống việc lây truyền HIV/AIDS để bảo vệ cho mình, cho gia đình và xã hội; tham gia các hoạt động phòng, chống nhiễm HIV/AIDS tại gia đình và cộng đồng.

Điều 11

1- Mọi người trong gia đình tuyên truyền, vận động và giáo dục các thành viên trong gia đình thực hiện các quy định về phòng, chống nhiễm HIV/AIDS.

2- Mọi người trong gia đình của người bị nhiễm HIV/AIDS có trách nhiệm cùng xã hội chăm sóc sức khoẻ, động viên tinh thần người bị nhiễm HIV/AIDS để họ được sống hoà nhập trong gia đình và cộng đồng.

Điều 12

1- Mọi người phải chủ động phòng ngừa lây truyền HIV/AIDS qua đường tình dục, tiêm chích.

2- Nghiêm cấm các hành vi mua dâm, bán dâm tiêm chích mà tuý và các hành vi làm lây truyền HIV/AIDS khác.

Điều 13

Thầy thuốc và nhân viên y tế tại các cơ sở y tế có trách nhiệm thực hiện các quy định chuyên môn về xử lý nhiễm HIV/AIDS trong công tác phòng bệnh, khám chữa bệnh và thực hiện các dịch vụ kỹ thuật y tế, dịch vụ kỹ thuật kế hoạch hoá gia đình.

Các cơ sở và người làm dịch vụ thẩm mỹ, dịch vụ khác có thể lây truyền HIV/AIDS phải tuân theo các quy định của pháp luật về phòng, chống nhiễm HIV/AIDS.

Điều 14

1- Cơ sở y tế phải làm xét nghiệm HIV đối với các trường hợp cho máu, cho tinh dịch, cho mô hoặc một bộ phận cơ thể con người.

2- Nghiêm cấm việc truyền máu, truyền sinh phẩm máu, truyền tinh dịch, ghép mô, ghép cơ quan hoặc một bộ phận cơ thể của người bị nhiễm HIV cho người khác.

Điều 15

Chất thải y tế liên quan đến người bị nhiễm HIV/AIDS phải được xử lý theo quy định của Bộ Y tế.

Điều 16

1- Cơ sở y tế có trách nhiệm xét nghiệm cho người tự nguyện xét nghiệm phát hiện nhiễm HIV/AIDS.

2- Khi có yêu cầu, cơ sở y tế của Nhà nước có trách nhiệm xét nghiệm phát hiện nhiễm HIV/AIDS đối với những người có nguy cơ nhiễm HIV/AIDS.

Điều 17

Khi tổ chức khám sức khoẻ định kỳ, người có trách nhiệm của cơ sở y tế có quyền quyết định việc xét nghiệm phát hiện nhiễm HIV/AIDS đối với những người có nguy cơ nhiễm HIV/AIDS.

Điều 18

1- Cán bộ xét nghiệm và cơ sở xét nghiệm của ngành y tế có trách nhiệm giữ bí mật tên, tuổi địa chỉ của người đến xét nghiệm phát hiện nhiễm HIV/AIDS.

2- Chỉ có người có trách nhiệm của cơ sở y tế mới được quyền thông báo kết quả xét nghiệm của người bị nhiễm HIV/AIDS cho vợ hoặc chồng hoặc người thân trong gia đình của người đó và cho cơ quan, tổ chức, người có trách nhiệm trực tiếp chăm sóc sức khoẻ cho người bị nhiễm HIV/AIDS.

3- Nghiêm cấm việc đưa tin công khai về tên, tuổi, địa chỉ, hình ảnh của người bị nhiễm HIV/AIDS, trừ trường hợp được sự đồng ý của người đó.

Điều 19

Người nước ngoài bị nhiễm HIV/AIDS khi nhập cảnh vào Việt Nam phải khai báo. Thủ tục khai báo do Chính phủ quy định.

Điều 20

1- Thầy thuốc và nhân viên y tế có trách nhiệm chăm sóc bệnh nhân AIDS và giải thích cho người thân trong gia đình của người bị nhiễm HIV/AIDS hiểu về HIV/AIDS để phòng bệnh.

2- Người bị nhiễm HIV/AIDS mắc các bệnh nhiễm trùng cơ hội thuộc chuyên khoa nào được cứu chữa tại chuyên khoa đó hoặc tại chuyên khoa riêng.

3- Nghiêm cấm việc từ chối chữa bệnh cho người bị nhiễm HIV/AIDS.

Điều 21

Nhà nước quy định chế độ bảo hiểm rủi ro nghề nghiệp ngay từ đầu đối với người trực tiếp quản lý, chăm sóc cho người nhiễm HIV/AIDS tại những cơ sở xã hội và đối với người trực tiếp khám chữa bệnh cho người bị nhiễm HIV/AIDS.

Điều 22

Người bị nhiễm HIV/AIDS không được làm việc trong một số ngành dễ lây truyền HIV/AIDS. Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội phối hợp với Bộ Y tế quy định danh mục những ngành nghề này.

Điều 23

Vợ hoặc chồng nếu biết mình bị nhiễm HIV/AIDS thì phải thông báo cho nhau; nếu không thông báo thì cơ sở y tế có trách nhiệm thông báo.

Điều 24

1- Nghiêm cấm người bị nhiễm HIV/AIDS cố ý truyền bệnh cho người khác.

2- Nghiêm cấm việc đưa tin bịa đặt về nhiễm HIV/AIDS đối với người không bị nhiễm HIV/AIDS nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền lợi của họ.

Chương 3:

QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ CÔNG TÁC PHÒNG, CHỐNG NHIỄM HIV/AIDS

Điều 25

Quản lý Nhà nước về công tác phòng, chống nhiễm HIV/AIDS gồm những nội dung chủ yếu sau đây:

1- Ban hành văn bản pháp luật về phòng, chống nhiễm HIV/AIDS;

2- Xây dựng các chủ trương, chính sách, ké hoạch phòng, chống nhiễm HIV/AIDS;

3- Giám sát và kiểm tra về diễn biến, dịch tễ của nhiễm HIV/AIDS;

4- Tổ chức chữa bệnh, chăm sóc cho người nhiễm HIV/AIDS;

5- Sơ kế, tổng kế, đánh giá hiệu quả phòng, chống nhiễm HIV/AIDS qua các giai đoạn;

6- Kiểm tra, thanh tra, giải quyết các khiếu nại, tố cáo và xử lý vi phạm pháp luật về phòng, chống nhiễm HIV/AIDS;

7- Tổ chức việc hợp tác quốc tế phòng, chống nhiễm HIV/AIDS trong chiến lược phòng, chống nhiễm HIV/AIDS toàn cầu; tổ chức nghiên cứu và đào tạo cán bộ để nâng cao hiệu quả phòng, chống nhiễm HIV/AIDS.

Điều 26

1- Chính phủ thống nhất quản lý Nhà nước về công tác phòng, chống nhiễm HIV/AIDS trong phạm vi cả nước.

Uỷ ban quốc gia phòng, chống AIDS do Thủ tướng Chính phủ thành lập để giúp Thủ tướng chỉ đạo, triển khai công tác phòng, chống nhiễm HIV/AIDS theo chức năng và nhiệm vụ do Thủ tướng quy định.

2- Bộ Y tế trong phạm vi chức năng, nhiệm vụ của mình thực hiện quản lý Nhà nước về công tác phòng, chống nhiễm HIV/AIDS trong lĩnh vực y tế.

3- Các Bộ, ngành trong phạm vi chức năng, nhiệm vụ của mình thực hiện công tác phòng, chống nhiễm HIV/AIDS theo quy định của Chính phủ.

4- Uỷ ban nhân dân các cấp thực hiện quản lý Nhà nước về công tác phòng, chống nhiễm HIV/AIDS trong địa phương mình.

Chương 4:

KHEN THƯỞNG VÀ XỬ LÝ VI PHẠM

Điều 27

Tổ chức, cá nhân có thành tích trong công tác phòng, chống nhiễm HIV/AIDS được khen thưởng theo quy định chung của Nhà nước.

Điểu 28

1- Người nào vi phạm quy định của pháp luật về phòng, chống nhiễm HIV/AIDS thì tuỳ theo mức độ vi phạm sẽ bị xử lý kỷ luật, xử phạt hành chính hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Trong trường hợp gây thiệt hại đến sức khoẻ, tính mạng, tài sản của người khác thì phải bồi thường theo quy định của pháp luật.

2- Tổ chức, cá nhân nước ngoài tại Việt Nam vi phạm quy định của pháp luật về phòng, chống nhiễm HIV/AIDS thì bị xử lý theo pháp luật Việt Nam , trừ trường hợp Điều ước quốc tế mà Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam ký kết hoặc tham gia có quy định khác.

Chương 5:

ĐIỀU KHOẢN THI HÀNH

Điều 29

Pháp lệnh này có hiệu lực kể từ ngày 01 tháng 08 năm 1995.

Những quy định trước đây trái với Pháp lệnh này đều bãi bỏ.

Điều 30

Chính phủ quy định chi tiết thi hành Pháp lệnh này.

Nông Đức Mạnh

(Đã ký)

verified HIỆU LỰC VĂN BẢN

Pháp lệnh phòng, chống nhiễm vi rút gây ra hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải ở người (HIV/AIDS) năm 1995

Số hiệu: 40-L/CTN
Loại văn bản: Pháp lệnh
Ngày ban hành: 31/05/1995
Nơi ban hành: Uỷ ban Thường vụ Quốc hội
Người ký: Nông Đức Mạnh
Ngày công báo: Đang cập nhật
Số công báo: Đang cập nhật
Ngày hiệu lực: 01/08/1995
Tình trạng: Hết hiệu lực
Lĩnh vực: Thể thao - Y tế
auto_awesome Hỏi Đáp AI (Demo)
Online
👋 Xin chào! Tôi là Trợ lý AI Pháp Luật. Bạn cần giải đáp hoặc tóm tắt điều khoản nào trong Pháp lệnh phòng, chống nhiễm vi rút gây ra hộ...?
✨ 3 điểm chính 📅 Ngày hiệu lực ✍️ Người ký