Skip to main content
trending_up Tìm kiếm thịnh hành hôm nay
  • history Quy định về thời giờ làm việc và nghỉ ngơi
  • search Án lệ về tranh chấp tài sản thừa kế
  • search Luật kinh doanh bất động sản sửa đổi
  • search Quy định tách thửa đất nông nghiệp
Chế độ Trả lời thông minh A.I

Hệ thống AI sẽ trả lời nhanh dựa trên hàng triệu văn bản luật, giải đáp trực tiếp khúc mắc của bạn.

Tóm tắt Tuyên bố về bảo vệ phụ nữ và trẻ em trong tình trạng khẩn cấp và xung đột vũ trang (1974) - Phần mở đầu và các Điều 1 đến Điều 4

Tuyên bố về bảo vệ phụ nữ và trẻ em trong tình trạng khẩn cấp và xung đột vũ trang được Đại hội đồng Liên Hợp Quốc thông qua năm 1974 là một văn kiện pháp lý quốc tế nhân đạo quan trọng. Văn kiện này thiết lập các nguyên tắc cơ bản nhằm bảo vệ những đối tượng dễ bị tổn thương nhất trong các cuộc xung đột vũ trang. Dưới đây là nội dung chi tiết của Phần mở đầu và các điều khoản từ Điều 1 đến Điều 4:

- Ý nghĩa và bối cảnh của Phần mở đầu

Phần mở đầu của Tuyên bố thể hiện sự lo ngại sâu sắc của cộng đồng quốc tế trước những đau khổ mà người dân, đặc biệt là phụ nữ và trẻ em, phải gánh chịu do hậu quả của chiến tranh, xung đột vũ trang, xâm lược và chiếm đóng của nước ngoài. Nội dung cốt lõi bao gồm:

  • Khẳng định phụ nữ và trẻ em là những nạn nhân vô tội và dễ bị tổn thương nhất trong các tình trạng khẩn cấp và xung đột vũ trang.
  • Nhấn mạnh mối liên hệ chặt chẽ giữa việc bảo vệ nhóm đối tượng này với việc duy trì hòa bình, an ninh quốc tế và thúc đẩy quyền con người.
  • Kêu gọi các quốc gia thành viên nỗ lực hết sức để chấm dứt các hành vi bạo lực và giảm thiểu tác động tiêu cực của chiến tranh đối với đời sống của phụ nữ và trẻ em.

- Điều 1: Nghiêm cấm tấn công và ném bom vào dân thường

Điều 1 tập trung vào việc bảo vệ trực tiếp tính mạng của dân thường thông qua các quy định nghiêm ngặt:

  • Nghiêm cấm triệt để và lên án mạnh mẽ các hành vi tấn công, ném bom hoặc sử dụng các phương tiện chiến tranh hủy diệt hàng loạt nhắm vào dân thường.
  • Nhấn mạnh rằng phụ nữ và trẻ em là những đối tượng chịu ảnh hưởng nặng nề nhất từ các cuộc tấn công này, do đó cần được ưu tiên bảo vệ tuyệt đối khỏi các hoạt động quân sự trực tiếp.

- Điều 2: Lên án việc sử dụng vũ khí hóa học và sinh học

Điều 2 khẳng định tính phi pháp của các loại vũ khí hủy diệt hàng loạt trong chiến tranh:

  • Việc sử dụng vũ khí hóa học và sinh học trong các chiến dịch quân sự bị coi là một trong những hành vi vi phạm nghiêm trọng nhất đối với Nghị định thư Geneva năm 1925 và các Công ước Geneva năm 1949.
  • Các hành vi này gây ra những tổn hại không thể bù đắp và đau khổ tột cùng cho dân thường, đặc biệt là phụ nữ và trẻ em, và phải bị nghiêm cấm hoàn toàn.

- Điều 3: Nghĩa vụ tuân thủ luật nhân đạo quốc tế của các quốc gia

Điều 3 xác định trách nhiệm pháp lý của các quốc gia thành viên:

  • Các quốc gia có nghĩa vụ tuân thủ đầy đủ các cam kết theo Hiến chương Liên Hợp Quốc, Công ước Geneva năm 1949 và các văn kiện pháp lý quốc tế khác liên quan đến việc bảo vệ quyền con người trong thời chiến.
  • Yêu cầu các bên tham chiến phải tôn trọng các nguyên tắc nhân đạo cơ bản, không được viện dẫn bất kỳ lý do nào để trốn tránh trách nhiệm bảo vệ phụ nữ và trẻ em.

- Điều 4: Các biện pháp bảo vệ phụ nữ và trẻ em khỏi sự tàn phá của chiến tranh

Điều 4 quy định cụ thể các hành động mà các quốc gia phải thực hiện khi xảy ra xung đột:

  • Mọi quốc gia tham gia vào các cuộc xung đột vũ trang, hoạt động quân sự hoặc chiếm đóng nước ngoài phải nỗ lực tối đa để che chở, bảo vệ phụ nữ và trẻ em khỏi những tàn phá của chiến tranh.
  • Phải áp dụng mọi biện pháp cần thiết để nghiêm cấm các hành vi ngược đãi, tra tấn, trừng phạt tập thể, hạ nhục nhân phẩm và bạo lực đối với phụ nữ và trẻ em.
  • Đảm bảo quyền tiếp cận các nguồn trợ giúp nhân đạo, y tế và thực phẩm thiết yếu cho nhóm đối tượng này trong vùng chiến sự.

TUYÊN BỐ

VỀ BẢO VỆ PHỤ NỮ VÀ TRẺ EM TRONG TÌNH TRẠNG KHẨN CẤP VÀ XUNG ĐỘT VŨ TRANG, 1974

(Được thông qua theo Nghị quyết 3318 (XXIX) ngày 14/12/1974 của Đại Hội đồng Liên Hợp Quốc).

Đại Hội đồng,

Xét khuyến nghị của Hội đồng Kinh tế và Xã hội trong Nghị quyết 1861 (LVI) ngày 16/5/1974,

Bày tỏ sự lo ngại sâu sắc về những nỗi đau khổ của phụ nữ và trẻ em thường dân trong bối cảnh tình trạng khẩn cấp và xung đội vũ trang trong cuộc đấu tranh vì hòa bình, tự quyết, giải phóng và độc lập dân tộc. Họ thường là nạn nhân của những hành động vô nhân đạo và chịu những thiệt hại nghiêm trọng,

Nhận thức về nỗi đau khổ của phụ nữ và trẻ em ở nhiều nơi trên thế giới, đặc biệt ở những nơi phải chịu sự đàn áp, xâm lăng, chế độ thuộc địa, chế độ phân biệt chủng tộc, sự cai trị và kiểm soát của ngoại bang,

Lo ngại sâu sắc trước thực tế rằng, bất chấp sự lên án rộng rãi và rõ ràng, nhưng chế độ thuộc địa, phân biệt chủng tộc, sự cai trị và kiểm soát của ngoại bang vẫn tiếp tục buộc nhiều dân tộc phải nằm trong gông xích của chúng, đàn áp dã man các phong trào giải phóng dân tộc, và gây những mất mát nặng nề và những nỗi đau khổ không kể xiết đối với những dân tộc dưới sự cai trị của chúng, trong đó có cả phụ nữ và trẻ em.

Đau buồn trước thực tế rằng, các cuộc tấn công dã man vào các quyền tự do cơ bản và nhân phẩm của con người vẫn đang được thực hiện, và rằng, sự cai trị thuộc địa của ngoại bang và sự phân biệt chủng tộc vẫn tiếp tục vi phạm luật nhân đạo quốc tế,

Nhắc lại những quy định trong những văn kiện của luật nhân đạo quốc tế liên quan đến việc bảo vệ phụ nữ và trẻ em trong thời bình và chiến tranh,

Nhắc lại, trong số những văn kiện quan trọng khác, các Nghị quyết 2444 (XXIII) ngày 19/12/1968, Nghị quyết 2597 (XXIV) ngày 16/12/1969, Nghị quyết 2674 (XXV) và Nghị quyết 2675 (XXV) ngày 09/12/1970 của Đại Hội đồng Liên Hợp Quốc về tôn trọng các quyền con người và những nguyên tắc cơ bản cho việc bảo vệ dân thường trong các cuộc xung đột vũ trang, cũng như Nghị quyết 1515 (XLVIII) ngày 28/5/1970 của Hội đồng Kinh tế và Xã hội, trong đó Hội đồng đề nghị Đại Hội đồng Liên Hợp Quốc xem xét khả năng soạn thảo một Tuyên bố về việc bảo vệ phụ nữ và trẻ em trong tình trạng khẩn cấp hoặc chiến tranh;

Nhận thức trách nhiệm về vận mệnh của thế hệ đang phát triển và về vận mệnh của các bà mẹ, những người đóng một vai trò quan trọng trong xã hội, trong gia đình và đặc biệt trong việc nuôi dạy con cái,

Ghi nhớ sự cần thiết phải có sự bảo vệ đặc biệt cho phụ nữ và trẻ em thường dân,

Trịnh trọng thông qua Tuyên bố về bảo vệ phụ nữ và trẻ em trong tình trạng khẩn cấp và xung đột vũ trang, và kêu gọi tất cả các Quốc gia thành viên thực hiện nghiêm túc Tuyên bố này:

1. Các cuộc tấn công và ném bom vào dân thường, gây ra sự đau khổ không kể xiết, đặc biệt cho phụ nữ và trẻ em những thành viên dân thường dễ bị tổn thương nhất, phải bị cấm, và những hành động như vậy phải bị lên án.

2. Việc sử dụng các loại vũ khí hóa học và vi khuẩn trong các hoạt động quân sự cấu thành một trong những vi phạm trắng trợn nhất Nghị định thư Geneva năm 1925, các Công ước Geneva 1949, và những nguyên tắc của luật nhân đạo quốc tế; và gây ra những mất mát nặng nề cho dân thường, trong đó có cả những phụ nữ và trẻ em không được bảo vệ; và phải bị lên án mạnh mẽ.

3. Tất cả các Quốc gia thành viên cần chấp hành đầy đủ các nghĩa vụ của mình theo Nghị định thư Geneva 1925 và các Công ước Geneva 1949, cũng như các văn kiện luật quốc tế khác liên quan đến việc tôn trọng các quyền con người trong các cuộc xung đột vũ trang. Những văn kiện này quy định những đảm bảo quan trọng cho việc bảo vệ phụ nữ và trẻ em.

4. Các quốc gia liên quan trong các cuộc xung đột vũ trang, hoạt động quân sự ở các lãnh thổ nước ngoài hoặc các hoạt động quân sự ở các lãnh thổ hiện vẫn dưới sự cai trị thuộc địa cần thực hiện mọi nỗ lực nhằm tránh cho phụ nữ và trẻ em khỏi những tàn phá của chiến tranh. Cần thực hiện tất cả các biện pháp cần thiết nhằm đảm bảo việc cấm các biện pháp như xử tử, tra tấn, các biện pháp trừng phạt, đối xử vô nhân đạo và bạo lực, đặc biệt đối với bộ phận dân thường bao gồm cả phụ nữ và trẻ em.

5. Mọi hình thức đàn áp, đối xử dã man và vô nhân đạo đối với phụ nữ và trẻ em, kể cả việc bỏ tù, tra tấn; bắn giết bắt bớ hàng loạt, trừng phạt tập thể, phá hủy nhà ở và bức đoạt nhà ở do những kẻ gây chiến thực hiện trong các hoạt động quân sự hoặc ở những lãnh thổ bị chiếm đóng cần bị coi là tội phạm.

6. Phụ nữ và trẻ em dân thường và 1à đối tượng trong những hoàn cảnh xảy ra tình trạng khẩn cấp và xung đột vũ trang trong cuộc đấu tranh vì hòa bình, tự quyết giải phóng và độc lập dân tộc hoặc đang sống trong những lãnh thổ bị chiếm đóng, phải được bảo vệ không bị tước đoạt mất nơi ở, lương thực, trợ cấp y tế hoặc các quyền mà không ai có thể tước đoạt khác, phù hợp với những quy định của Tuyên ngôn Toàn thế giới về Quyền con người, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa, Tuyên bố về quyền trẻ em hoặc các văn kiện luật quốc tế khác.

 

 

verified HIỆU LỰC VĂN BẢN

Tuyên bố về bảo vệ phụ nữ và trẻ em trong tình trạng khẩn cấp và xung đội vũ trang, 1974

Số hiệu: Khongso
Loại văn bản: Điều ước quốc tế
Ngày ban hành: 14/12/1974
Nơi ban hành: ***
Người ký: ***
Ngày công báo: Đang cập nhật
Số công báo: Đang cập nhật
Ngày hiệu lực: Đang cập nhật
Tình trạng: Còn hiệu lực
Lĩnh vực: Lĩnh vực khác
auto_awesome Hỏi Đáp AI (Demo)
Online
👋 Xin chào! Tôi là Trợ lý AI Pháp Luật. Bạn cần giải đáp hoặc tóm tắt điều khoản nào trong Tuyên bố về bảo vệ phụ nữ và trẻ em trong tìn...?
✨ 3 điểm chính 📅 Ngày hiệu lực ✍️ Người ký